Đại Thần Anh Thoát Vai Rồi

Chương 3.2: Một quyển sách.

/1606



Chương 3.2: Một quyển sách.

 

   Không phải xuất phát từ lễ phép, mà là cô ta không cần thiết hạ thấp mình trào phúng một người ngoại trừ khuôn mặt thì không có gì.

   Mạnh Phất bị người lớp A cô lập không hề xấu hổ.

   Cô tìm vị trí gần hàng cuối cùng ngồi xuống, bắt chéo chân thon dài.

   Sau đó lấy ra bốn quyển sách rất nhỏ từ trong túi sau của quần giữ nhiệt, đặt ở đầu gối, thong thả ung dung lật xem.

   Sau khi thành viên khác thi xong lục tục tiến vào.

   Người kế hoạch quay phim hậu trường, tới lúc tuần tra nhìn thấy Mạnh Phất ngày xưa cực kỳ thích mượn sức lại có chút nhiều chuyện lại ngồi an tĩnh ở trên ghế, kinh ngạc chỉ vào màn hình hỏi: “Mạnh Phất này đang làm gì?”

   Làm người lên kế hoạch, anh tự nhiên biết Mạnh Phất.

   Nhân viên công tác đáp: “Đọc sách.”

 
   Đọc sách?

   Tổ kế hoạch tiết mục không khỏi cười ra tiếng, cô đọc sách gì?

   Đọc sách ở phía dưới ống kính, xem vào được sao?

   Dấu vết biểu diễn vào giờ phút này quá rõ ràng.

   Lần trước chuyện Mạnh Phất bỏ học mới vừa lên hot search.

   “Kéo gần ống kính, nhìn xem cô ta xem sách gì, tổ kế hoạch của tiết mục thích đề tài như vậy" Anh chỉ huy ống kính quay Mạnh Phất xem sách, đã đoán trước được lại sắp có hot search tiếp theo.

   Đây là bôi đen Mạnh Phất, nhưng đối với tiết mục bọn họ mà nói, đều là mức độ lộ diện.

   Nhân viên công tác lập tức điều chỉnh máy móc, kéo gần ống kính gần nhất, quay rõ ràng bìa quyển sách của Mạnh Phất, bìa ngoài có chút ố vàng, phía trên viết --

  《 Một quyển đầy đủ chứng bệnh khó xử lý của heo》.

   Tổ kế hoạch & nhân viên công tác của tiết mục: “……”

   Cùng lúc đó, Mạnh Phất thu hồi sách trong tay, cô mặc đồ nhóm màu đỏ, lơ đãng nhìn ống kính, đôi mắt đào hoa mê ly càn rỡ, cuồng dã không kềm chế được.

   Cô không ngẩng đầu còn tốt, vừa nhấc đầu, mấy luyện tập sinh ngồi bên người cô nháy mắt thành nha đầu bên người Hoàng Hậu, ảm đạm không ánh sáng.

   Trong đầu nhân viên công tác tràn ngập “Heo” đột nhiên tỉnh táo lại, “Cô ta biết chúng ta đặc tả cô ta sao?”

   Sẽ không, sao có thể biết được.

   Nhân viên công tác lại lắc lắc đầu, cảm thấy thần kinh của mình quá mức mẫn cảm.

  **
   Trải qua hơn ba giờ thi đấu, tất cả luyện tập sinh đã bình xét cấp bậc xong.

   Đường Trạch tiến vào công bố quy định so tài của công diễn lần sau, 65 luyện tập sinh hưng phấn ríu rít nói chuyện.

   Đường Trạch vỗ tay, ý bảo bọn họ yên tĩnh, “Công diễn lần sau là chế độ đào thải, các cô chia làm tám nhóm, để thi đấu PK nhóm, ca khúc gốc cộng thêm biên đạo múa, quyết định từ bỏ phiếu hiện trường, nhóm lấy được hạng nhất, trực tiếp thêm 100 ngàn danh tiếng, hạng hai thêm 50 ngàn, hạng ba thêm 30 ngàn, hạng tư thêm 10 ngàn, cho các người thời gian năm phút, tự do chia nhóm.”

   Mười hai người xếp hạng danh tiếng thấp nhất trong kỳ tiếp theo sẽ bị đào thải, còn là công diễn công khai.

   Mỗi người đều cực kỳ khẩn trương, đặc biệt là những người có danh tiếng xếp sau.

   Phiếu 100 ngàn danh tiếng chính là một số điểm lật ngược tình thế, có thể tới nhóm của Diệp Sơ Ninh chính là nằm thắng, ai cũng biết, Diệp Sơ Ninh là hạng nhất làm bằng sắt.

   Lúc tự do chia nhóm, phần lớn người đều chen về nhóm Diệp Sơ Ninh, bên người cô ta cực kỳ sôi nổi.



/1606